Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

Như làn gió...


Một đời thấp thoáng qua nhanh
Thời gian trôi mãi để dành được đâu ?!


Vâng !

Thời gian...

Thời gian...như gió, như mây...
Như làn hương muôn vàn hư ảo...
Cứ trôi mãi qua đời ta
Như mơ, như mộng...không hình, không bóng...
Cứ quanh quẩn trong lòng ta...

Thời gian...

Như một tiếng thở dài...
Như một chút suy tư...không bao giờ lập lại, nhưng vẫn mãi bên ta !

Và Thời gian...

Cứ trôi...trôi mãi vào hư vô, vào mênh mông...
Để lại cho ta tiếc nuối, nhớ nhung, mong chờ, xao động...

Trong những phút giây yên bình...lòng mình trầm xuống...
Mèo luôn mãi ngẩn ngơ...


Sao đời người quá ư ngắn ngủi ?!


Đời người !

Như làn gió thoảng qua...rồi bay về đâu đó mà ta không bao giờ nhìn thấy...
Như làn hương thoảng qua...rồi tan biến vào không gian...
Như dòng sông khi lớn lại ròng...muôn đời xoay chuyển...
Như tất cả những gì ta hình dung...mà không bao giờ nắm được trong tay !
Để rồi...buồn bả, cô đơn...ta bâng khuâng thầm hỏi...


Tôi là ai ? Có mặt trên đời nầy để làm gì ?!


Thế gian luôn nhiều điều kỳ lạ...
Kiếp người lại quá đổi mong manh...
Cuộc đời như mây bay...gió thoảng...

Tất cả...

- Là một dấu chấm hỏi...
- Là một dấu chấm than...
- Là một vòng tròn quanh quẩn...bắt đầu rồi kết thúc...
Chỉ là thoảng qua...được và mất...
Tất cả...tất cả...chỉ là hư ảo...mơ hồ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét